Mỗi khi cãi nhau là tôi bị vợ cấm vận cả tháng

Quá chán nản với kiểu hơi tý là dỗi của vợ, gần đây tôi còn bực mình hơn với một kiểu “tra tấn” mới của vợ tôi, đó là mỗi lần dỗi, cô ấy còn “cấm vận” cả tháng.

cam-van-chong-1419905821

Mỗi lần giận nhau, vợ lại ‘cấm vận’ tôi cả tháng (Ảnh minh họa)

Tôi hơn vợ 6 tuổi, cuộc hôn nhân của chúng tôi xuất phát từ tình yêu và cuộc sống khá hạnh phúc, chẳng có gì phải mong ước hơn nếu như vợ tôi bớt đi … tính dỗi.

Thật ra thì từ ngày còn yêu nhau, tôi đã biết tính vợ tôi hay giận hờn, nhưng cứ nghĩ phụ nữ dỗi hờn như một cách “làm điệu” nên tôi cũng chẳng mấy bận tâm đến việc đó, chỉ tập trung dỗ em cho “yên cửa yên nhà”.

Nào ngờ đến khi thành vợ thành chồng, cái tính hay hờn hay dỗi ấy của vợ tôi làm khổ tôi, thậm chí nhiều lần khiến tôi thấy khó xử với mọi người xung quanh, với bạn bè hay với cả chính người thân của mình nữa.

Vợ tôi dỗi từ việc nhỏ tý ty, chẳng đáng gì cho đến những cái mà em cho là “không thể chấp nhận được”. Chở vợ đi ngoài đường, tôi buột miệng khen cô này mặc cái váy hoa đẹp, cô kia dáng chuẩn thế … là ngay lập tức nhận được cái lườm đến cháy da của vợ, kèm theo đó là bộ mặt nặng trình trịch suốt quãng đường về nhà.

Tôi cũng thanh minh, giãy bày cùng vợ là đàn ông thì thằng nào chả thích … ngắm gái. Có điều là ngắm cho bõ con mắt, nhận xét cho sướng mồm sướng miệng thế thôi, chứ còn việc chuyển từ lời nói sang thành “hành động” là cả một câu chuyện dài, riêng với tôi thì sẽ là chẳng bao giờ có cả.

Thế nhưng vợ tôi vẫn dứt khoát là đàn ông nào không biết, riêng với chồng mình là nhất nhất trong mắt chỉ có vợ. “Gái ngoài đường đầy ra đấy, nhìn nhiều cho lắm vào rồi về chê vợ. Từ chê vợ đến ngoại tình chỉ là một bước nhỏ thôi.” Vợ tôi khẳng định chắc như đinh đóng cột vậy. Vậy là trừ khi đi một mình hoặc đi với vài đứa bạn, còn khi chở vợ là tôi nhất cử nhất động đều bị lọt vào tầm quan sát của cô ấy, đầu cứ nghểnh thẳng đứng và mắt cũng chỉ nhìn thẳng.

Lần khác thì là cô hàng xóm ở tầng dưới chung cư nhà tôi hớt hơ hớt hải chạy lên nhờ tôi xuống xem giúp cái ổ cắm của tủ lạnh không hiểu sao không vào điện. “Nhà em vừa cho vào tủ một đống hải sản, không lạnh thế này thì chết mất”, cô vừa khẩn khoản nhờ vừa trình bày.

Nghĩ nhà cô ấy neo người, một mẹ một con vì chồng làm công nhân xây dựng vắng nhà thường xuyên, tôi cầm theo kìm, bút thử điện và mấy thứ lặt vặt khác xuống nhà cô hàng xóm.

Loay loay một lúc tôi phát hiện ra dây điện nhà cô ấy bị chuột cắn và đó là là lý do khiến tủ lạnh bị mất điện. Sửa xong, chẳng kịp uống chén nước cô ấy pha, tôi vội vã trở lên nhà ngay vì sợ “sư tử” lại nghĩ nọ nghĩ kia. Vậy mà cũng không thoát. Tôi vừa ló đầu vào cửa, vợ tôi đã gióng giả “sao bao nhiêu đàn ông đàn ang trong khu, cô ấy chả nhờ, lại túm đúng chồng mình để nhờ thế nhỉ?”

Chẳng biết phải giải thích sao với câu hỏi ấy của vợ, tôi bảo, “ thì chắc nhà mình mở cửa, tiện thì cô ấy ghé vào nhờ thôi. Nhà cô ấy neo người, chồng đi vắng, giúp họ tý có sao đâu em”.

Nghe tôi nói vậy, vợ tôi dẫm chân  bình bịch “còn lâu em mới tin cái lý do lý trấu của anh, chắc lại đầu mày cuối mắt gì đó nên khi nhà người ta có việc, người ta mới túm đúng mình chứ”… Vậy là vợ tôi lại dỗi.

Quá chán nản với kiểu hơi tý là dỗi của vợ, gần đây tôi còn bực mình hơn với một kiểu “tra tấn” mới của vợ tôi, đó là mỗi lần dỗi, kèm với việc mặt mày nặng trịch, hỏi không thèm nói, cô ấy còn “cấm vận” luôn cả tôi nữa.

Mệt mỏi, nhiều khi tôi chán cũng chẳng buồn làm lành với vợ, đem chăn gối ra phòng khách ngủ riêng. Vợ tôi được thể càng lu loa là tôi chán vợ, tìm cớ để này nọ. Thực lòng nếu cảnh này cứ tiếp tục diễn ra, tôi cũng không biết gia đình có còn là tổ ấm, là nơi tôi muốn trở về nữa không?!

Cùng Danh Mục:

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>